Kent và nó dắt xe ra, hằng ngày nó nói tía lia thế mà hôm nay đi với Kent nó chả biết nói gì hết, tim nó thì như muốn rới ra ngoài bỗng nhiên lúc này nó nghĩ đến Quân.
-Ông Quân mà ở đây thì đỡ biết mấy hix hix…mình muốn nghẹt thở luôn, má ơy – bỗng nhiên chuông đt của Kent reo lên làm nó giật mình.
-A lô!! À anh mới ra…Thế àh..Ưhm….ok..anh biết rồi.
Kent quay sang nó nói:
-Á Hiên – Kent nói
Nó giựt bắn người miệng lắp bắp, tim hùi hụp
-Ha..a..ả?
-Xin lỗi nha! Anh có việc đột xuất nên….- Kent ngập ngừng
Như hiểu rõ vấn đề nó hôk để Kent nói tiếp nó liền nói:
-Hôk sao đâu, em về 1 mình đc mà anh đi đi – nó vừa nói vừa đẩy Kent đi và nở 1 nụ cười gượng.
Kent bước đi trong sự hụt hẫng của nó, bỗng nhiên nó thấy đường về nặng nề và rất xa, nó nhìn xung quanh, khi đi ngang quán nước hôm nọ cho Quân leo cây bỗng nó nở nụ cười nhưng có gì đó ướt ướt đang lăn trên má nó, nó nhìn vào tấm kính quảng cáo…thì ra là…nước mắt…nó cuối mặt xuống bước đi…
Bỗng 1 đôi chân chặn đương nó…nó ngoảnh mặt lên…thì ra là 1 lũ con gái đang đứng, nó né và đi chỗ khác nhưng dường như bọn chúng cố tình ngăn cản lại bước đi của nó.
Về phần Quân khi bị ăn quả lừa xong lại bị bỏ đi mình ên nên trong lòng hem đc vui, Quân láy xe một mình bỗng Quân móc đt ra gọi đt cho Hạnh ( 1 cô gái hâm mộ Quân cuông nhiệt ^^!)
-Quân đây, Hạnh có rảnh không mình đi uống nước nha ^^
Chỉ 1 câu vỏn vẹn mà cô nàng dạ lia lịa Quân tắt máy miệng lẩm bẩm:
-Mình đúng là hot boy đẹp trai haha chỉ cần 1 câu nói là mấy em xếp hang dài dài hoho ai như bà Hiên lúc nào cũng…- bỗng nhiên Quân ngập ngừng, nụ cười dần tắt bỗng nhiên nó cảm thấy buồn buồn, 1 nỗi buồn vu vơ chưa biết vì sao? Bây giờ trong đầu nó chỉ si nghĩ đến 2 ngừ kia, hôk biết họ đang làm gì và ở đâu?
-Mài là gì của anh Ấn Quân hả? sao lúc nào mài cũng đi lẻo đẻo theo anh ấy thế hả? 1 đứa trong bọn con gái lên tiếng.
-Tôi và Quân chỉ là bạn bè, mà mấy người là ai?
-Tụi tao cảnh cáo mài hôk đc lẻo đẻo theo anh ấy nữa biết chưa hả? nếu hôk mài đừng có trách. Nó thắc mắc:
-Mấy người lấy quyền gì ra lệnh cho tôi? Mà tại sao tôi lại hôk đc đi chung với Quân chứ?
Bốp…bốp…Một đứa tóc dài tát vào mặt nó làm nó té xuống.
-Lắm mồm hả, tụi tao nói thì mài chỉ cần làm theo thôi, biết chưa hả chỉ cần tụi tao thấy mài còn đú đởn với anh Quân thì mài liệu hồn.
-Thì ra các cô là fans của Quân à, tôi nói rồi tôi chỉ là bạn bình thường của Quân thôi, tin hay hôk tùy mấy người – nó đứng dậy bỏ đi.
Bỗng 1 đứa trong đám nắm tóc nó lại, và nguyên đám nhào vào đánh nó tới tấp (hix tội ngịp wá >.<

-Mài còn láo hả, đánh nó đi tụi bây, đánh cho nó tỉnh ra. Dám giành anh Quân của tao hả.
Quân ngồi im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn xe qua lại, trong đầu thì nghĩ vu vơ. Tay luôn cầm điện thoại như đang chờ ai đó, khuôn mắt thoáng chút buồn ( là “Củ Tỏi đó hihi)
-Anh Quân, anh Quân
-Ơ, hả? – Quân giật mình quay lại hỏi
-Anh làm sao thế? Nãy giờ anh có nghe em nói gì hôk? – Hạnh nhỏ nhẹ nói
-À, anh đang si nghĩ sao khi uống nước xong nên đưa em đi đâu đó mà – Quân nói và hôk quên nở 1 nụ cười baby chết người. (nhưng thật chất nó đang nghĩ về 1 người và đang ghen với 1 người ^^)
Lúc này, nguyên đám vẫn còn đánh Hiên và bọn chúng chả quan tâm gì đến những ánh mắt của người đi đường, nó với tay nhặt chiếc điện thoại và bấm vào số 1 và nút gọi thì…
-Mài định gọi đt cầu cứu hả? – 1 nhỏ tóc ngắn đạp vào tay nó và nghiến xuống mặt đường.
-Được rồi, dừng lại đi – 1 đứa khác lên tiếng
-Thế nào, bây giờ thì nói là mài sẽ hôk bao giờ đi chung với anh Quân nữa và xin lỗi bọn tao thì bọn tao sẽ tha cho – nó cười vẻ đắc chí
-Nế..u..u tao nói khôn…n…g..g thì sao? – nó trả lời với giọng nói ngập ngừng…
Rè..rè..rè…chiếc điện thoại khẽ rung và vang lên những điệu nhạc làm Quân giật mình và nó hối hả nhìn vào màn hình, 1 nụ cười baby khẽ nở trên đôi môi làm Hạnh ngạc nhiên vì từ khi đi chơi đến giờ Quân chả cười với cô (cũng tội ngịp ^^!). Quân định thần và bắt máy lên cũng với cái giọng nói chọc ghẹo trẻ con:
-Bây giờ vui lắm chứ gì? Gọi đt để chọc tức tôi hả cái đồ “củ tỏi”? – Quân nói và cười vui vẻ nhưng đầu dây bên kia vang lại 1 giọng nói.
-Mài còn cứng đầu hả? đánh nó tiếp đi tụi bây…
Như được linh tính mách bảo có chuyện hôk hay, Quân chạy như bay ra khỏi quán bỏ mặc sự kiu gọi đầy khó hiểu của Hạnh. Nét mặt lo lắng và nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu nó.
-Cái quái gì thế này? Chuyện gì đang xảy ra với bà thế hả? bà đang ở đâu vậy, mau bắt máy đi, chờy ơy tôi điên mất. BẮT MÁY ĐI, HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI – nó la lên mặc kệ những ánh mắt xung quanh. Bỗng nó dừng lại trên một đoạn đường khi thấy 1 đám con gái đang bu quanh 1 chỗ. Khi thấy chiếc cặp hình con khỉ màu đen trắng như bay nó chạy lại và hét lớn.
-Các cô đang làm gì thế hả? – giọng nó đầy giận dữ, ánh mắt thì lạnh lung.
Bọn con gái bỗng nhiên tản ra và đứng nép vào 1 bên khi nhận ra đó là Ấn Quân , nó chạy lại phía Á Hiên, và nhẹ nhàng đỡ nó vào lòng.
-Các cô là ai? ai cho phép các cô làm thế với bạn tôi hả? – giọng nó đầy tức giận.
-Em..em…bọn em chỉ là…mún con nhỏ đó đừng bám theo anh.. cho nên….- đám con gái lúng túng trước mặt Quân.
-Tôi ghét nhất loại con gái như các cô, biến ngay và đừng bao giờ để tôi thấy các cô BIẾN NGAY – Quân quát trong giận dữ.
Đám con gái bỏ đi trong tức giận và những cái nhìn ganh ghét. Quân nhẹ nhàng đỡ Á Hiên ngồi dậy.
-Bà ăn cái gì mà ngốc thế hả? đầu bà chứa tà hủ hả? bị đánh mà hôk biết đánh trả lại hả? còn thằng Kent đâu mà để bà đi mình ên thế hả – Quân nói trong giận dữ, và hỏi nó lien tục (nhưng thật ra lo lắm đấy lo đến xanh mặt mài đấy hihi)
-Bộ ông hôk thấy tụi nó đi nguyên đám hả? tui có đánh trả cũng có lại tụi nó đâu – Nó cũng lớn tiếng ^^!
-Thế bà hôk biết…bỏ chạy hả? đứng đây chi để bị đánh như thế hả? thường ngày bà dữ với tui lắm mà sao hôm nay bà hiền thế hả, bà đúng là…- Quân dừng lại khi phát hiện nó đang khóc…
Quân bối rối, hôk biết làm gì, cứ như mình vừa nói sai cái gì Quân gãi đầu lia lịa khuôn mặt baby đầy vẻ bối rối.
-Tui xin lỗi, bà đừng có khóc nữa, bà đau lắm hả, đau ở đâu, đừng khóc nữa ngừ ta nhìn quá trời tưởng tui ăn hiếp bà nữa. Tui xin lỗi mà tui hôk cố ý nói lớn tiếng với bà đâu – Quân ra vẻ bối rối hôk biết làm sao cho nó hết khóc.
-Hu..hu..oa.oa…a aa hix hix – nó khóc lớn hơn
Nét mặt Quân càng thêm lo lắng và đầy vẻ bối rối
-Ôi trời ơi, làm sao thì bà mới hết khóc đây, ôi mẹ ơy, tui xin lỗi đừng khóc nữa được hôk, tôi hôk muốn nhìn bà khóc như thế năn nỉ đấy đừng khóc nữa – Quân hạ giọng và tỏ vẻ rất lo lắng.
Bỗng nhiên Quân kéo nó vào lòng và ôm nó, đôi tay to ấm áp đủ để ôm gọn nó vào lòng, lúc này nó cứ như 1 con chó con nhỏ cần sự bảo vệ.
-Đừng sợ, tui luôn ở bên cạnh bà mà, tui sẽ luôn bảo vệ bà – Quân xiết chặt vòng tay, và như hôk muốn trao người con gái này cho một ai khác.
-Hix..hix…ông đúng là bạn tốt của tui – nó nói 1 cách vô tư và hôk si nghĩ haha.
Quân đẩy nó ra khi nghe 2 chữ “bạn tốt” Quân cảm thấy hơi bực bội và khó chịu trong lòng, cũng hôk biết tại sao và mặc cho ánh mắt ngu ngơ của nó haha.
-Hết khóc rồi, đi về - nó quát vừa đi vừa đạp chân vào cây ven đường tỏ vẻ tức giận ^^!
Thế là Quân đưa nó về nhà của Quân vì sợ 3, mẹ nó lo lắng về những vết thương. Trên xe Quân hỏi:
-Thằng Kent đâu mà bà đi 1 mình vậy hả? hôk phải 2 người tung tăng bỏ tui đi về chung sao? – nó nói với giọng giận hờn vu vơ hihi.
Nó vẫn im lặng hôk nói gì, nó mệt mỏi và cảm thấy ê ẩm, nó gục đầu vào lưng Quân, tay ôm nhẹ Quân. Nó cảm thấy hơi đau ở tim và thất vọng.
-Nè bà có nghe tui nói hôk vậy? ngủ rồi hả? cấp này hôk ai coi tui ra kí lô gì hết ta ơy đang nói chuyện mà cũng ngủ được. – Quân hậm hực
-Nè dậy đi bà định ngủ đến bao giờ nữa hả? đến nhà rồi – tiếng nói của Quân làm nó giựt mình.
Quân đỡ nó đi vào nhà, 3 mẹ Quân định cư ở Mỹ nhưng Quân hôk thích sống bên đố cho nên Quân ở chung với bà ngoại và Quân rất yêu thương bà. Bà của Quân là 1 người rất vui tính, và rất teen nữa đó các bạn ^^ iu bà nhắm hihi.
-Sao giờ này con mới về thế, biết mấy giờ rồi chưa, lại đi chơi với mấy đứa con gái nữa hả? – bà Quân vừa nói vừa bước ra cổng.
-Con đã nói là con hôk có đi chới với….Ôi, Á Hiên đây phải hôk, sao lâu thế con hôk lại nhà chơi nói chuyện với bà. – giọng bà la lớn cắt ngang câu nói của Quân và làm cho nó và Quân ngạc nhiên.
Từ nhỏ nó hay qua nhà chơi với Quân và rất lễ phép với bà cho nên bà rất yêu thương nó, và nó còn là 1 tay gián điệp cực kì trung thành với bà trong việc báo cáo những chuyện tình lãng mệnh của Quân haha và 2 người thường tìm cách phá hoại cho nên Quân rất ghét nó và bà nói chuyện với nhau.
-Thế nào rồi, con có khỏe hôk? Sao hôm nay đến thăm bà trễ thế này? Aaaaa…cái gì vậy con bị làm sao vậy? sao con lại bị thương nhiều thế, tay phải của con đang chảy máu nữa kìa…con có sao hôk…vào đây mau lên để bà băng bó vết thương cho. – Bà nói 1 hơi làm nó cũng đơ và chỉ biết đi theo bà.
-Ấn Quân – bà réo thật toNó lật đật chạy vào để xem có chuyện gì, vừa bước vào cửa:
-Con làm gì mà để Á Hiên bị thương như thế này hả, con là con trai mà lúc nào cũng ăn hiếp con gái là sao hả? Con…con...- hôk để Quân trả lời bà nói tiếp.
-Con..con..cái gì? Người ta con gái chân yếu tay mềm, xinh xắn, dễ thương như thế mà con lại làm cho bị thương như thế đó hả? – vừa nói bà vừa ép Quân sụt lùi làm Quân mất đà té xuống ghế (“bà ngoại” dữ thiệt “hot boy Quân” nhà ta phải chịu thua thôi “bà ngoại” muôn năm hihi).
-Bà ơy, hôk phải lỗi tại Quân đâu thật ra con bị 1 vài cô gái hâm mộ Quân tưởng con là bạn giá của Quân cho nên mới kiếm chuyện với con thôi, Quân chỉ đến cứu con rồi đưa con về thôi – nó giải thích và giải cứu cho Quân.
-Thế à, con gái bây giờ thiệt là… con có đau lắm hôk, con có đói hôk – bà hạ giọng ra vẻ quan tâm.
Quân thì ngồi trên ghế thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng được giải oan, bỗng nhiên bà quay qua và tiếp tục liên khúc đàn áp ^^.
-Con cũng có lỗi – bà lên giọng.
-Con đâu có làm gì sai đâu, sao lại là lỗi của con – Quân thắc mắc.
-Lỗi của con là…ai kiu con đẹp trai, ai kiu con làm hot boy kool boy gì đó, ai kiu con nổi tiếng, cũng tại con mà Á Hiên “của bà” bị thương, con cũng gián tiếp làm Á Hiên bị thương, bà nói đúng hôk Á Hiên – bà nở 1 nụ cười đắc chí với nó.Câu nói của bà làm nó phì cười, nó gật đầu còn Ấn Quân thì đơ ra hôk nói đc gì vì nó vốn rất hiếu thảo với bà cho nên hôk bao giờ cãi lại bà cả.
-Mình là cháu ruột hay cô ta mới là cháu ruột của bà vậy? mình có sai lầm khi đưa cô ta về đây hôk? mình là ân nhân cứu cô ấy mà cứ như mình là tội nhân thiên cổ vậy. Mình điên lên mất..- Quân thầm nghĩ (nghĩ thôi chứ đâu dám nói, nói là bị 2 ngừ đẹp xử liền haha).
-Con còn đứng đó mơ mộng gì nữa vậy, mau lấy xe đi mua 1 chút cháo về cho Á Hiên ăn đi – bà ra lệnh ^^
-Ơ…sao lại là con đi – nó thắc mắc.
-Thế để bà già như ta đi à – bà nóiNó hậm hực dắt chiếc xe ra, miệng lẩm bẩm:- Hot boy như mình lại phải đi mua cháo cho con nhỏ “vịt cổ lùn tóc củ tỏi” nữa hả, sao mình giống osin quá vậy nè– Quân tức giận.
-Sao con hôk mau đi đi đứng lải nhải, lẩm bẩm gì như bị điên thế hả, cái thằng… - bà gắt giọng.
Còn nó thì được bà tận tình chăm sóc, và được bà đối đãi rất ư là dịu dàng.
-Con mau đi tắm đi rồi ra đây bà rửa vết thương cho, con măc đỡ bộ đồ này của thằng Quân đi nha – bà dịu dàng.
-Aaaa….làm sao con mặc đồ của Quân được chứ con…hôk mặc đâu – nó đỏ mặt ^^
-Thế…con mặc đồ của ta chịu hôk – bà nhìn nó cười.
-Hả? à..à..thôi vậy để con mặc đỡ vậy – nói xong nó chạy lẹ vào nhà tắm.
Còn bà thì đứng đấy cười tủm tỉm, có vẻ đắc chí:
-2 đứa xứng đôi thật, con gái ngừ ta vừa đẹp lại lễ phép thế mà sao thằng cháu ngốc của ta lại hôk thích thế nhỉ, lúc nào nó cũng chỉ biết mấy đứa xanh xanh đỏ đỏ, hôk sao rồi con sẽ là cháu dâu của ta hihi - bà nói thầm và cười nham hiểm haha.
-Bà ơy, con về rồi nè.
Tiếng bà từ trên lầu vọng xuống:
-Con đi xem Á Hiên tắm xong chưa kêu nó ra ăn cháo, để bà kiếm thuốc băng bó vết thương cho nó – bà nói vọng xuống.
-Hả? con phải đi mời cô ấy ra ăn nữa hả? con hôk đi chừng nào cô ấy tắm xong thì tự mà ra ăn – Quân cằn nhằn.
-Con có đi hôk hả hay là đợi ta xuống “đàn” cho vài bài mới chịu đi hả? – bà nói.
-Được rồi con đi, con đi đây, bà hôk cần xuống đâu ạ (haha hot boy nhà ta rất sợ bị bà “tụng kinh”)
Quân bước đi hậm hực và tức giận khi mình phải đi mời cả nhỏ “củ tỏi” ra ăn cháo ^^:
-Ê, bà ngủ ở trong lun rồi hả, tắm mau ra ăn cháo kìa – Quân quát.
-Từ từ ông làm gì hối dữ zạ, tôi mới vô thui mà - nó quát lại.
-Đúng là con gái tắm nãy giờ gần 1h rồi mà còn chưa chịu ra, hôk biết làm gì tắm thì xả nước vài cái là xong thôi – Quân nói thầm.
-Ở dơ như ông chắc, đồ đầu heo – nó hét lớn.
Quân tức lộn ruột, nhưng hôk làm đc gì, nó bước ra ngoài ngồi xem tivi. Lúc này, bà từ trên lầu bước xuống tay cầm hộp thuốc nhìn Quân và hỏi:- Á Hiên đâu? Sao con ngồi đó mình ên vậy? – bà hỏi Quân.
-Đang ngủ..í quên đang tắm ạ - Quân nói.
-Con vào kiu Á Hiên 1 lần nữa đi, tắm lâu coi chừng nó bệnh đó – bà ra lệnh.
-Hả? con đi nữa hả, thì đợi 1 tí là nhỏ đó ra à cần gì con đi kiu – nó cằn nhằn.
Bà nhìn nó với 1 ánh mắt viên đạn làm nó lật đật đứng dậy đi liền haha.
-Đồ “củ tỏi” bà làm gì mà lâu vậy, muốn tắm đến hết nước mới ra hả? – Quân hét.
-Ra rồi nè làm gì ông la hoài như gà mắc đẻ vậy – nó la.
Phút chốc Quân như sượng lại khi nhìn thấy nó bước ra, mặt Quân dần đỏ lên khi thấy nó mặc chiếc áo thun màu trắng với chiếc quần jean lửng của Quân, trông nó bây giờ rất dễ thương với gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài hơi rối và ướt. Bỗng nhiên Quân phác giác thì ra nó vẫn là 1 đứa con gái chứ hôk đanh đá y như mọi ngày. Quân đưa tay lên che miệng thầm nghĩ:
-Là “củ tỏi” đây sao? Sao nhìn zễ xương…quá vậy, hay mình bị quáng gà – Quân thầm nghĩ.
Thấy Quân đứng yên bất động, hôk nói gì đơ ra y như khúc cây, nó giục cái khăn vào mặt Quân và quát:
-Wê..ê…bị trúng gió ờy hả, làm gì đứng đơ ra vậy ba? hay bị sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của tui làm hết hồn rồi hahah – nó cười đắc chí.
Bỗng nhiên Quân nhăn mặt khi hình ảnh “thiên thần” mới nãy bây giờ là thay vào bộ mặt của “ác quỷ” cung với 1 giọng cười nham nhở haha.
-Phải rồi, tôi bị vẻ đẹp kinh dị của bà làm cho hồn vía lên mây ngồi chơi hết rồi, bà có nghiêng thùng đổ nước thì có, tắm xong quên soi gương xem “sắc đẹp lạ người” của bà hả haha – Quân cười lớn.
-Hứ, đồ đầu heo…chết tiệt - nó nghiến răng bỏ đi ra ngoài và hôk quên tặng cho Quân 1 cái liếc xéo.
-Quân này, đi dọn chén, muỗng ra đi – bà nói.
-Hả, lại là con đi nữa hả? sao nhỏ đó hôk đi – nó làu bàu.
-Con nghĩ sao mà để “2 ngừ đẹp” làm chuyện đó vậy hả, đó là chuyện dành cho con trai, hôk nói nhiều mau đi đi – bà vừa nói vừa quay sang nở 1 nụ cười với nó mặc cho Quân hậm hực, tức tối.
-“2 ngừ đẹp?” vừa đi nó vừa nghĩ tới lời của bà nó phì cười đi vào nhà bếp.
Bà kéo ghế lại ngồi gần nó, bôi thuốc cho nó, thoáng thấy nó buồn bà hỏi:
-Con sao thế? Con có chuyện gì hôk vui à, kể bà nghe xem thử nào. Hay thằng Quân nó lại ăn hiếp con? – bà hỏi dồn dập.
-Dạ đâu có gì đâu ạ, chắc tại con hơi mệt thôi bà đừng nghĩ xấu cho Quân, Quân hôk dám ăn hiếp con đâu – nó nói và nở 1 nụ cười gượng với bà.
-Đợi bà 1 chút để bà đi lấy cho con xem cái này, đảm bảo con sẽ rất vui kaka – bà cười bí hiểmNó chau mài ra vẻ tò mò hôk biết là bà muốn cho nó xem cái gì.
Bà từ trên lầu bước xuống, tay cầm một tấm hình “nude” của 1 đứa nhỏ khoảng 1 2 tuổi, phía dưới hình còn ghi dòng chữ : Ảnh nude của cháu Quân yêu dấu – Bà Ngoại
Nó bịt miệng phì cười, như cố nén hôk cười thành tiếng sợ Quân phát hiện nhưng thôi cả nó lẫn bà hôk ai nhịn cười nổi khi nhìn vào bức ảnh “nude” nóng bỏng của 1 hot boy kiêm lun ngừ mẫu đang nổi tiếng. Lúc này, trong bếp Quân bước ra với vẻ mặt tò mò và khó hiểu.
- 2 người coi cái gì mà cười lớn dữ vậy, đang coi gì thế?- vừa nói Quân vừa ghé mắt vào xem ké.
-Aaaa….aaa…aa…tấm…tấm hình…sao..lại…- Quân hét lớn với vẻ mặt ngại ngùng haha
Nó và bà vẫn cười mặc cho Quân thì đứng đó ú ớ.
-Bà, tại sao bà lại…đưa tấm hình đó cho con nhỏ “củ tỏi” xem, chờy ơi con chết mất – nó la lớn.
-Thì đồ độc đồ hiếm nên bà mới đem khoe mà, với lại xấu che tốt khoe mà haha – bà cười khoái chí.
-Hahaha công nhận hùi nhỏ ông chụp hình nude ăn ảnh thiệt à nha haha – nó cười trong sự giận dữ của Quân.
Mặt Quân đỏ bừng lên, nó quay qua cốc 1 cái rõ đau vào đầu Hiên rồi cuối mặt xuống ăn. Tiếng cười tiếng nói nhộn nhịp xua tan đi mệt mỏi của 1 ngày dài và cũng thời gian này có người đã quên đi vết thương lòng, có người đang xấu hổ và có người đang…có âm mưu…(keke ai vậy ta? Âm mưu gì đây?)